Bài thơ em không phải là tiếng cười
Nhưng tiếng cười tạo nên những vần thơ hay nhất
Bóng bạn bè đổ dài trên cát
Tiếng cười chung chiêng mặt sông!
Ta đi qua những cơn gió Thành Vinh
Đi qua bụi cátĐến với dòng sông, xúc từng lớp đất
Tạo con đường riêng cho những Tình yêu!
Tiếng cười em trong màu đỏ ráng chiều
Lấp loáng trên mặt cát vàng đầy nắng
Cơn gió đi qua, gió chiều xao động
(Những lúm đồng tiền trên mặt nước mỏng tang!)!
Bài thơ hiện hình lên trong tiếng cười em
Cả công trường rộn ràng trong màu nắng mật
Gió từ lòng sông nổi lên dào dạt
Bài thơ tràn nắng đỏ, gió Lào! ...
Như bản tình ca lộng gió xôn xao
Của miền quê ngập tràn nắng lửa
Miền Trung đó,yêu dấu làm sao !
Kỷ niệm tình nồng đầu đời một thuở.