Lá
Lá vàng rơi tan tác
Gió cuốn mãi lưng trời
Bay hoài không bến đỗ
Mỏi mệt không lá ơi?
Sao ta như chiếc lá
Gió cuốn lên ngang trời
Muốn dừng chân bến đỗ
Tìm hoài không tới nơi!
(Cảm tác 1998)
Thơ bạn
Nơi phía cuối chân trời
Có thể là bến đỗ
Lá ơi đừng bay nữa
Đáp xuống đây cùng tôi
Môi vẫn chưa chạm môi
Tay vẫn chưa xiết chặt
Nỗi buồn vương tràn mắt
Đừng bay nữa lá ơi!
Dẫu vẫn còn chơi vơi
Dẫu vẫn còn đau khổ
Anh sẽ là bến đỗ
Là nơi em dừng chân
Say sưa cùng đam mê
Mê mẩn cùng hoa cỏ
Nghiêng tai anh nói nhỏ
Lá ơi ... I love u !
Ta nhìn thấy chiếc lá vàng ,
Phất phơ trên cành , trơ trọi ,
Lo cơn gió nào thổi tới
Rời cành , chiếc lá nhẹ rơi .
Ta thương thầm cho chiếc lá ,
Đâu còn những lúc xanh tươi ,
Dịu dàng vẫy theo nhịp gió ,
Xòe tay che nắng cho đời .
Ta ước lá kia tươi mãi ,
Thắm xanh như cuộc tình ta ,
Sẽ không bao giờ vàng úa ,
Gió mưa cũng chẳng phôi pha .
Nhưng lòng ta luôn run sợ .
Nghĩ ngày chiếc lá sẽ rơi .
Một hôm thấy hồn trống lạnh ,
Thì ra chiếc lá rơi rồi !
Hỡi người có buồn , có tiếc ,
Hay là chỉ một cuộc vui ?
Tình ta cũng như chiếc lá ,
Đường xưa , cát bụi dập vùi ? Chào bạn . Lúc nào rảnh bạn qua nhà tôi chơi .
Gió cuốn lên ngang trời
Muốn dừng chân bến đỗ
Tìm hoài không tới nơi !
Bên gốc cổ thụ già
Gió ơi! hãy ngừng trôi!
Lá vàng dừng bến đỗ.
để lá khỏi chơi vơi ...!!!
chúc vui khoẻ