ĐÁ
(Thu Nguyệt)
Em ngồi hoá đá thành thơ
Trả anh ngày tháng anh chờ lúc yêu
Em ngồi hoá đá thành chiều
Trả anh cái nụ hôn liều ngày xưa
Em ngồi hoá đá thành mưa
Trả anh cái phút anh đưa qua cầu...
Xa rồi anh có hay đâu
Đá từ lúc ấy bắt đầu hoá em!
(Thu Nguyệt)
Em ngồi hoá đá thành thơ
Trả anh ngày tháng anh chờ lúc yêu
Em ngồi hoá đá thành chiều
Trả anh cái nụ hôn liều ngày xưa
Em ngồi hoá đá thành mưa
Trả anh cái phút anh đưa qua cầu...
Xa rồi anh có hay đâu
Đá từ lúc ấy bắt đầu hoá em!
Một ngày nếu chẳng có em
Thì anh về lại chốn quen ngày nào
Biển thì rộng trời thì cao
Ngàn năm vẫn thế .... biết sao bây giờ! ...
Một ngày nếu chẳng có em
Thì anh về lại chốn quen ngày nào
Biển thì rộng trời thì cao
Ngàn năm vẫn thế .... biết sao bây giờ! ...
Một ngày nếu chẳng có em
Thì anh về lại chốn quen ngày nào
Biển thì rộng trời thì cao
Ngàn năm vẫn thế .... biết sao bây giờ! ...
Sẽ có một ngày anh không có em .
Thì Trái Đất vẫn quay
Mặt Trời kia vẫn mọc .
Gió vẫn thổi mây bay ,
Mưa vẫn rơi .
Cây xanh vẫn đâm chồi , nảy lộc .
Rừng đước ven sông
Chim vẫn gọi nhau về .
Nước sông kia , vẫn í oạp chân đê .
Con đò nhỏ , vẫn đi về , khuya sớm .
Cánh đồng tối , vẫn lập lòe đom đóm .
Lũy tre làng , vẫn vẳng tiếng mẹ ru .
Mùa tiếp mùa , hết hạ lại tới thu .
Hè thì nóng .
Thu thì buồn hiu hắt .
Đông ào tới , run rẩy cơn gió Bấc .
Rồi xuân qua , vàng rực cánh mai vàng .
Anh cứ ngỡ như , tất cả sẽ tan hoang .
Sẽ đổ nát
Sẽ chẳng còn gì hết .
Trái đất sẽ là ngày tận
diệt .
Đấy là ngày , khi anh chẳng có em ?
Nhưng cái ngày ,
Khi anh chẳng có em .
Có đau đớn , có buồn rầu , tê tái .
Có nuối tiếc vì mất nhau mãi mãi .
Kỉ niệm xưa , còn lại mấy vần thơ .
Nhưng thời gian dần xóa vết sẹo mờ .
Không dông bão .
Chẳng có ngày tận thế .
Mặt trời vẫn lên .
Trái đất vẫn quay tròn lặng lẽ .
Anh vẫn là anh .
Dù là chẳng có em .
July 9, 2010