Anh đi trong chiều êm
Hương mùa thu mát dịu
Hoa ngâu đầy vạt áo
Long lanh như giọt sương.
Kỷ niệm xưa dịu êm
Gọi lòng anh thổn thức
Mặt em lồng bóng nước
Nụ cười - sóng bâng khuâng...
Sao em cứ lặng im
Nhìn thôi mà chẳng nói
Ôi cái nhìn vời vợi
Cho anh hiểu rất nhiều ...
Một giọng thơ thì thầm
Em vui vui khẽ đọc
Hương mùa thu dịu ngọt
Anh đi trong chiều êm ...
(1988)
Hương mùa thu mát dịu
Hoa ngâu đầy vạt áo
Long lanh như giọt sương.
Kỷ niệm xưa dịu êm
Gọi lòng anh thổn thức
Mặt em lồng bóng nước
Nụ cười - sóng bâng khuâng...
Sao em cứ lặng im
Nhìn thôi mà chẳng nói
Ôi cái nhìn vời vợi
Cho anh hiểu rất nhiều ...
Một giọng thơ thì thầm
Em vui vui khẽ đọc
Hương mùa thu dịu ngọt
Anh đi trong chiều êm ...
(1988)
15:07 20-10-2010
Ừ! Kỷ niệm vẫn còn! Nhưng có kỷ niệm còn Xanh, và có cả kỷ niệm không Xanh - nó hoá vết gai cào trong ký ức, ML ạ! Bài thơ văn xuôi của cậu rất giàu cảm xúc. Ngày 20/10 vui nha!
00:12 17-10-2010
Đêm nay Vàng lang thang một mình. sững người lại trước một mùa thu...( V vô tâm Vện nhỉ)
Trả lời
tay ... khen nịnh thế này?! " Hì hì bạn dùng từ "hơi "bị chưa đúng chỗ đó , mình đâu phải người...yêu của bạn , cũng ko có dự định hưởng lợi gì từ bạn , nên ko cần " nịnh " đâu.
Anh đi trong chiều êm.
Có nỗi nhớ êm đềm
Có tiếng lòng thổn thức
Nhịp tim trong lồng ngực
Hát mãi bài ca Em .
"Lại thấy" Thu xanh rồi ! Hi hiiiiiiii. Có phải vì lời nhắc của mattroi không nhỉ ? Thơ Thu xanh dịu êm lắm, có cái gì cứ man mác man mác nhưng lại dễ thấm sâu vào lòng người.